Chỉ trách mắng khi con bị thương hoặc nguy hiểm đến tính mạng

Có một phụ huynh phàn nàn như sau: “Nhà trường đã gửi cho phụ huynh thông báo vô cùng quan trọng. Thế nhưng, con tôi lại quên trong cặp, không đưa cho tôi. Do đó, tôi đã phê bình con rất nghiêm khắc. Con cũng biết là mình sai, nhưng bất kể nói bao nhiêu lần, kết quả vẫn như vậy. Rõ ràng mỗi lần đều hứa lần sau không tái phạm nữa, tôi cảm thấy mình đang bị lừa”.

Mẹ của các bé trai chắc chắn đều đã trải qua trường hợp tương tự đúng không ạ? Đối với các mẹ có con nhỏ, thường hay xảy ra trường hợp như sau:

Khi mẹ vừa nói: “Không được chạy!”, trẻ liền chạy ngay và bị ngã.

Mẹ vừa nói: “Không được lấy thức ăn ra nghịch!”, trẻ liền ném thức ăn đi.

Vừa nói: “Không được làm lộn xộn phòng!”, trẻ lại bắt đầu làm loạn.

Mẹ vừa cảnh báo: “Rất nguy hiểm, không được làm thế”. Hôm sau, trẻ tiếp tục trèo lên tường chơi.

Con trẻ rất nghịch ta cũng không nên la mắng trẻ quá

Luôn lặp lại những sự việc như vậy khiến các bà mẹ cảm thấy tức giận, căng thẳng. Tuy nhiên, chúng ta có thực sự cần thiết phải mắng trẻ một cách nghiêm khắc vì những việc này không?

Thực ra, có rất nhiều tình huống có thể làm ảnh hưởng đến tính mạng của trẻ, ví dụ như: Chạy lung tung trên xe bus hoặc nơi đông người, trèo lên cao… Khi gặp phải những tình huống nguy hiểm như vậy, cha mẹ nhất định phải có thái độ kiên quyết để trẻ tuyệt đối không thực hiện hành vi đó.

Tuy nhiên, những việc như: Trẻ quên không mang thông báo cho cha mẹ xem, không thu dọn đồ đặc, không làm bài tập… có thể làm cha mẹ không vui, nhưng đó là những việc không gây nguy hiểm đến tính mạng. Vì vậy, cha mẹ không cần thiết phải dùng giọng điệu uy hiếp hoặc thái độ quá nghiêm khắc để trách mắng trẻ.

Trẻ sẽ miễn cưỡng nghe theo trong khi vẫn không biết sợ. Từ đó, chúng sẽ hình thành nên tật xấu là khi có tác động của bên ngoài mới hành động. Ví dụ như:

Trẻ rất thích làm ồn, chỉ khi cha mẹ đến nghe giảng mới giữ trật tự.

Trước mặt cha mẹ rất ngoan, nhưng khi cha mẹ vừa đi khỏi, lại lập tức đánh vào đầu bạn.

Như vậy, hiện nay, tình trạng trẻ chỉ ngoan trước mặt cha mẹ trong thời gian ngắn đã tăng lên rất nhiều.

Tuy vậy, cha mẹ có thể lựa chọn cách nói khác như: “Nếu không đưa thông báo của trường cho mẹ, mẹ sẽ rất vất vả. Lần sau, con nhất định phải đưa cho mẹ nhé!”. Không ngừng lập lại như vậy, kiên quyết nói cho trẻ biết lần sau không được tái phạm sai lầm là điều cần thiết. Tuy nhiên, lúc nào cũng gào thét, trách mắng trẻ: “Con làm việc tử tế hơn cho mẹ nhờ” sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của chúng. Trẻ sẽ cảm thấy: “Dù gì mình cũng là một kẻ cẩu thả”. Hành vi cũng không có bất cứ sự thay đổi nào.

Rất nhiều bậc phụ huynh đều nhận thức sai lầm rằng, nghiêm khắc hơn với trẻ sẽ khiến chúng nghe lời, luôn răn đe khi dạy bảo sẽ làm trẻ nghe lời hơn là nhẫn lại.

Trong việc nuôi dạy trẻ, sự nhẫn lại của cha mẹ quan trọng hơn tất cả. Để cùng trưởng thành với trẻ, cha mẹ nhất định phải học được sự bình tĩnh, hơn nữa phải nhẫn lại trong khi dạy bảo trẻ. Làm như vậy, tính khí nóng nảy cáu giận khi dạy trẻ cũng dần dần thay đổi.

You May Also Like

About the Author: admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *